“Tôi sẽ ra.” Nghe giờ cô gầm lên qua điện thoại, Phó Thận Hành cười khẽ: “Tốt, tôi đợi cô.”Hà Nghiên đi ra hết sức nhanh, vừa rời cổng tiểu khu vực liền nhận ra ngay dòng xe color đen nổi bật đỗ vị trí kia đường. Đêm đông, đường nhỏ tuổi vắng vẻ, fan qua lại thưa thớt tuy vậy Hà Nghiên vẫn bắt buộc nhìn ngó bao phủ rồi new chạy lờ đờ tới, kéo cửa sau, nhìn Phó Thận Hành, hỏi: “Rốt cuộc thì anh mong gì?”Hắn hất hàm vào trong, bình thản ra lệnh: “Lên xe.”Hà Nghiên nghiến răng, chui đầu vào. Vừa cách được một chân lên cô đã biết thành hắn bất ngờ nghiêng fan túm chặt cánh tay kéo ngồi vào trong tâm mình, kế tiếp giữ gáy xay cô ngửa đầu, hôn xuống. Hà Nghiên hoảng hốt, giãy dụa, ngửa tín đồ ra sau để né tránh: “Phó Thận Hành, anh nổi cơn rượu cồn dục đấy à?”“Là yêu thương đương vụng trộm.” Hắn sửa lời, tay bắt đầu cường ngạnh lột bỏ xống áo của cô.Vì là sinh nhật buộc phải Hà Nghiên ăn diện rất đẹp, áo khoác bên ngoài cashmere màu hồng tươi, áo len ấm trắng dài bên trong, sau cuối là chiếc áo trong trắng làm nổi bật làn da trơn mịn trắng muốt. Phiếm hồng, diễm lệ, nóng bỏng, như 1 bức tranh thú vị hồn người.Dưới ảnh hưởng của rượu, hắn không ngần ngừ cúi đầu ngậm một bên trong đó.Hà Nghiên vừa sợ vừa giận nhưng lại khổ nỗi lại vùng vẫy không nổi. Vô tình thấy cửa xe vẫn mở hé, cô cuống quýt đẩy hắn ra, làm vẻ buồn bã năn nỉ: ‘Đóng cửa ngõ xe vào, đừng làm cho ở đây.”Lúc này, hắn tạm dừng xâm phạm, chăm chú nhìn cô, vươn tay nhận nút tự động hóa trên è xe, ngừng hoạt động lại, sau đó tiếp tục nhận nút cỗ đàm, bảo A Giang ngồi trước lái xe đi. Chiếc ô tô hối hả lăn bánh, tấm kính hai lớp phòng không gian bên trong thành một trái đất vô thuộc yên tĩnh. Phó Thận Hành chứa giọng khàn đặc: “Tự tháo hay để tôi xé hỏng, hửm?”Sắc mặt Hà Nghiên white bệch, bé ngươi black kịt tĩnh mịch, tràn ngập hận ý và lửa giận, quan sát hắn chằm chằm, tháo từng sản phẩm trên tín đồ mình, trường đoản cú chiếc áo khoác bên ngoài ngoài mang lại chiếc áo len ấm rối. Ngay trong khi cô vươn tay ra sau sống lưng định tháo móc khóa thì hắn đùng một cái nắm đem tay cô, lỏng lẻo ghé sát, phả mùi hương rượu lên cổ cô: “Để tôi.”


Bạn đang xem: Vật trong tay - chương h

Hắn vòng hai tay ra phía đằng sau cô, khoan thai gỡ bỏ nút thắt, sau đó chậm rì rì lướt xuống, quyến luyến ở vòng eo miếng mai, hưởng thụ từng tấc từng tấc mặt đường cong đẹp mắt đẽ, đối xử như với một món tiêu hóa hiếm thấy trên trằn gian. Rõ ràng, đã thèm đến bé dại dãi tuy vậy không nỡ cho vào miệng.Sự kiên trì của Hà Nghiên gần như đạt đến cực hạn. Cô nghiến răng hỏi hắn: “Chẳng phải bầy ông làm cho mấy chuyện hư hỏng này xuất sắc lắm mà? Anh có thể nhanh rộng chút không?” Nói xong, cô miễn chống đứng dậy, định dỡ nốt cái quần lót bên trên người.Nhưng không gian trong xe có hạn, Hà Nghiên đứng ko vững, bổ nhào xuống đất. Bấy tiếng hắn mới giơ tay, vòng ra phía trước, thường xuyên làm chuyện cô chưa hoàn thành. Sau đó, ôm cô nai lưng truồng như một đứa trẻ vào lòng.Tình huống này thừa xấu hổ, cũng quá mệnh chung nhục, thân thể Hà Nghiên mơ hồ run rẩy, đôi mắt ngập nước, rẻ giọng nói: “Phó Thận Hành, anh giết mổ tôi luôn đi, coi như thao tác làm việc thiện, được không?”“Không được.” Giọng hắn khàn trầm, hững hờ vô tình.Sau lưng vang tiếng sắt kẽm kim loại va đập khôn cùng nhỏ, Hà Nghiên biết đấy là tiếng cởi dây lưng. Cô nhắm mắt lại, trái nhiên, giây tiếp theo, hắn tiến đến. Sự xâm phạm bất ngờ khiến Hà Nghiên đau đớn, cô cắn răng nhả từng chữ một: “Phó Thận Hành, nếu không giết tôi, một ngày nào đó anh sẽ phải ăn năn hận.”“Thật không? Vậy tôi đã chờ tại chỗ này xem cô nhìn tôi ăn năn hận như vậy nào.” Hắn mỉm cười khẩy, ban đầu làm đa số chuyện hắn hy vọng với cô trong xe, làm những chuyện hắn trước đó chưa từng quên mấy hôm trước, làm số đông chuyện sát như khiến hắn bị nghiện.Cô chỉ biết bền bỉ thừa nhận, khi không chịu đựng nổi, giờ đồng hồ kêu đau đớn phát ra khỏi cổ họng, tuy vậy âm thanh chưa kịp tràn qua khóe môi đã biết thành ép nuốt vào. Vẻ quật cường này của cô làm hắn vừa yêu vừa hận, càng khiến hắn thay đổi phương thức giày vò cô hơn. Sau cùng, hắn nghiền cô xuống ghế, đương đầu với cô, thở hào hển ra mệnh lệnh: “Kêu lên đi, tôi mong cô kêu lên.”Lần này hắn làm lâu dài so cùng với mấy lần trước, cơn đau làm Hà Nghiên tỉnh giấc táo. Cô không ngang ngược một biện pháp mù quáng cơ mà học vẻ yếu ớt thích hợp, thuận vậy phát giờ đồng hồ rên khe khẽ, thậm chí khi hắn không tự chủ gia tăng tốc độ, cô còn rên thêm mấy tiếng, căng cứng cơ thể, ý đồ dùng thúc hắn bột phát nhanh hơn.Không ngờ hắn đùng một phát dừng cồn tác, vòng tay qua nhị bên, đưa ánh mắt cô, nhếch môi đùa cợt: “Hà Nghiên, cô cho rằng tôi chần chờ phân biệt thật trả sao?” Hắn vơi nhàng sử dụng ngón tay vuốt ve sầu khuôn phương diện cô, tương đối thở mặc dù vẫn dồn dập nhưng giọng đã lạnh như băng: “Mặt ko đỏ, thở không gấp, tim đập không mạnh. Hà Nghiên, cô diễn còn sâu rộng đám cave cơ đấy.”Hắn nói không không nên chút nào, toàn cục những biểu lộ ấy của cô mọi là đưa bộ. Cô vốn đang buộc phải nhẫn nhịn, thậm chí là phải chịu đựng đau đớn. Một chút không khô ráo xuất ra từ khung người chỉ đơn thuần là bội nghịch ứng bảo vệ. Cô ko còn công sức của con người để căm hận, bình tâm nhìn hắn, hỏi: “Vậy anh hy vọng tôi làm cho gì, điện thoại tư vấn anh thế nào đây?”Hắn muốn chinh phục cô! Hắn muốn cảm cảm nhận sự thực tình của cô, ước ao cô ở trong tim mình khóc lóc nỉ non, ao ước sắc phương diện cô đề nghị ửng đỏ, run rẩy cơ thể, ao ước cô thở hổn hển lên đỉnh cùng hắn? Hắn mong muốn nhiều vậy nên nhưng sau cùng chỉ trào phúng mỉm cười lạnh, ghé gần cạnh tai cô, thông tục trả lời: “Muốn cô cầu xin tôi giống hệt như một con đĩ.”“Được, tôi sẽ cầu xin anh.” Hà Nghiên đờ đẫn tái diễn lời hắn.Hắn không chịu vứt qua, từng bước ép sát: “Cầu xin gì?”“Cầu anh đến tôi.” Cô đáp.Hắn vẫn ko buông tha, lạnh giọng hỏi: “Cô là con cá chết đấy à? Hà Nghiên, lúc với chồng, cô cũng đều có phản ứng này sao?”Toàn thân Hà Nghiên run lẩy bẩy, biên độ lớn như vậy, gần như muốn làm cho nát form xương. Tuy vậy cô quay đầu sang một bên đi, hai tay vòng qua cổ hắn, ghé sát bạn hắn, giọng run run: “Phó Thận Hành, tôi xin anh, xin anh hãy cho tôi được sung sướng.”“Được, tôi sẽ đến cô.” Hắn gằn giọng.Nhưng hắn cấm đoán cô được sung sướng, hắn chỉ đến cô sự từ trần nhục và tổn thương. Thân thể cô càng ngày càng khô khốc, ngay cả việc tự bảo đảm tối thiểu cũng ko thể thực hiện được. Mỗi cồn tác của hắn khiến cô cảm thấy đau buồn vô cùng. Hắn mau lẹ cảm nhận được sự biến hóa ở cô, trong thâm tâm cảm thấy bất lực và cực nhọc chịu: “Không sao, hôm nay tôi có nhiều thời gian để dây dưa cùng với cô. Cô hoàn toàn không cần lo ngại về sức chịu đựng đựng và bền vững của tôi đâu.”
Hắn cúi người xuống hôn môi cô.Hà Nghiên không kháng cự trước sự tiến công thần tốc của hắn mà cố gắng buông lỏng cơ thể, nhắm mắt lừa gạt phiên bản thân. Gã bọn ông này chưa hẳn tên cố gắng thú cô căm hận. Hắn là Lương Viễn Trạch, là ông xã của cô, cô đang trải nghiệm niềm vui nụ cười anh mang tới.Phó Thận Hành kinh ngạc trước biến đổi của Hà Nghiên, rượu cồn tác vô thức nữ tính hơn, từ tai ngược quấy nhiễu biến thành mơn trớn trêu chọc, từ trên xuống dưới, không thải trừ chỗ nào. Cô thường xuyên nhắm mắt, vùi nguồn vào hõm cổ hắn, trung tâm chí đắm chìm ngập trong tưởng tượng. Ám hiệu tư tưởng kích mê thích sinh lý, thân thể cô cuối cùng cũng trở nên hắn khai mở chút ít.Hà Nghiên xua đuổi theo máu tấu của hắn, bị hắn kéo vào cơn điên loạn, trong những cơn sóng dữ dội, bị hắn gửi lên đỉnh núi cao. Cũng trong chốc lát đó, hắn ko kìm được khó khăn chịu, ôm cô thiệt chặt, hung hăng hôn môi cô, trút toàn cục thủy triều cuồn cuộn vào vào cô, phó thác hết yêu thương hận, tình thù, cả một vong linh mất kiểm soát điều hành cho cô.Cơn cuồng phong cuối cùng cũng chấm dứt, hắn xụi lơ, còn cô vẫn nằm yên nhắm mắt, ko lên tiếng. Hắn ngước đầu, nhìn Hà Nghiên chăm chú, bao gồm chút xót xa, sờ dịu chóp mũi của cô, giọng khàn khàn: “Nghe lời từ bỏ sớm có phải tốt không.”Hà Nghiên mở choàng mắt, đẩy hắn ra. Hắn không tức giận, im lặng nhìn cô hoảng hốt, mang khăn ướt trong xe đưa cho cô, hỏi với vẻ tử tế: “Có buộc phải tắm rửa không?”Sao cô có thể đi tắm rửa chứ? Bảo cô tắm rửa rửa dứt quay lại bàn ăn giải thích với người nhà sao đây? Cô lòng tràn đầy căm thù nhưng vì sợ chọc giận thương hiệu bạo quân nên không đủ can đảm la mắng hắn, chỉ rũ mắt lạnh lùng chỉnh đốn trang phục, trả lời: “Không cần, xin hãy chuyển tôi về, mái ấm gia đình tôi đang ngóng tôi.”Hắn cảm giác cô trái là lừng khừng điều, trái tim vừa dịu vận tải nguội lạnh. Hắn mỉm cười mỉa mai, ấn bộ đàm, nói: “A Giang, quay về chỗ ban nãy.”A Giang giọng không cảm xúc: “Rõ ạ.”Xe thay đổi hướng, quay lại đường cũ, lần nữa chạy nhanh tới nhỏ đường nhỏ tuổi lúc trước. Xe không dừng hẳn, cửa sau đã nhảy mở, Hà Nghiên không thể mong chờ nhảy xuống chạy vội. Nhưng chưa được mấy bước đã biết thành Phó Thận Hành hotline giật lại. Cô chẳng thể không luân phiên người, thấy hắn cũng xuống xe, hai tay đút túi quần, vóc dáng áo mũ chỉnh tề, mỉm cười như không cười: “Cô giáo Hà, đi đường để ý một chút, chớ để ck cô nhìn ra sơ hở.”Cô nhìn hắn, đáp: “Được.”Lương Viễn Trạch không nhìn ra sơ hở, anh tin tưởng cô, sẽ hoàn hảo và tuyệt vời nhất không ngờ vực cô. Sau thời điểm về nhà, thấy vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt Hà Nghiên, Lương Viễn Trạch xót xa động viên: “Nếu thấy công việc vất vả thừa thì xin ngủ em ạ. Dù sao học tiến sĩ ngừng cũng phải biến hóa công việc, đừng cả ngày vì đám nhóc sv kia nhưng hao tổn trọng tâm trí, đến sinh nhật tôi cũng không được yên.”Hà Nghiên rất mong mỏi khóc, áy náy và xấu hổ giày vò cô. Cô không dám nhìn vào mắt Lương Viễn Trạch, nỗ lực mỉm cười, nạm quần áo lấn sân vào phòng tắm: “Chỉ cách đây không lâu mới bận thôi, chẳng buộc phải sắp cuối năm còn gì.”Cô len lén khóa cửa phòng tắm, trốn một mình phía bên trong khóc thật lâu. Sau đó, rửa mặt đi tắm rửa lại vô số lần hoàn thành mặc áo xống tử tế đi ra. Lương Viễn Trạch sẽ ngồi trong phòng khách xem tivi, chú ý tới ánh mắt đỏ hoe của cô ấy liền hỏi: “Mắt em sao vậy?”“Không sao đâu, cơ hội nãy gội đầu em bị bọt bong bóng dính mắt.” Cô bình tĩnh ngồi xuống cạnh anh, dựa bạn vào vai anh, lặng lẽ nhìn màn hình tivi, đùng một phát hỏi một câu không đầu ko đuôi: “Viễn Trạch, họ ly hôn đi, được không?”Lương Viễn Trạch hoảng hốt, hỏi: “Em bảo gì cơ?”Ánh mắt cô hoen đỏ quan sát anh chằm chằm, một thời gian lâu sau tự nhiên bật cười, giơ tay không dứt lau khóe mắt: “Em trêu anh đấy. Từ bây giờ ở ngôi trường nghe đồng nghiệp nói đùa, nói rằng nếu tự dưng bà xã đòi ly hôn chồng, thì cánh lũ ông chắc sẽ rất ngạc nhiên. Buộc phải mọi fan đều hứa nhau về nhà làm thử xem sao.”Lương Viễn Trạch vẫn tin lời cô, dở khóc dở cười, nuông chiều dí trán cô: “Đồ nhóc con xấu xa làm cho anh không còn hồn. Về sau không được đùa cố kỉnh đâu nhé. Nhị từ ‘ly hôn’ rất có thể tùy tiện thể nói ra cố gắng à?”Cô lau khô khóe mắt, luôn ghi nhớ vấn đề ban nãy, liên tục truy hỏi: “Anh vẫn chưa vấn đáp đấy.”“Trả lời gì?” Anh hỏi: “Ly hôn á?”“Vâng.” Cô gật đầu, trông siêu nghiêm túc: “Viễn Trạch, anh phải cho em một đáp án. Nếu như em nói mong muốn ly hôn, anh sẽ làm cho gì?”Lương Viễn Trạch khẽ nhíu mày như không thích trả lời thắc mắc này. Tuy thế nhìn tầm dáng không thể bỏ qua của cô, đành bắt buộc đáp: “Thôi được, anh đã trả lời. Trường hợp em không còn yêu anh thì anh đã ly hôn, sẽ buông tay để em được từ do, bởi vì anh yêu em. Nếu như em vẫn yêu thương anh tuy thế vì sự việc rắc rối nào đó phải ly hôn thì bọn họ sẽ giải quyết vấn đề ấy. Ví như tự giải quyết và xử lý được thì anh sẽ tự giải quyết. Còn nếu như không tự giải quyết và xử lý được thì anh đã kéo em vào cùng giải quyết, bởi vì, chúng ta yêu nhau mà.”
Trước cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng cải cách và phát triển taothaotruyen.vn


Xem thêm: Những Mối Tình Xuyên Biên Giới (3/3), Mối Tình Xuyên Biên Giới

Mục lục thiết lập

taothaotruyen.vn hay Truyen Full là một trong website phát âm truyện online được chú trọng chi tiêu về chất lượng cũng như trải nghiệm người dùng. Cửa hàng chúng tôi mong muốn đem về cho thành viên phần lớn trải nghiệm hiểu truyện tốt nhất trên tất cả các thiết bị. Hãy ủng hộ Truyện Full bằng cách đăng ký, đăng nhập, comment, tiến công giá để cùng xây cất một trang hiểu truyện online rất tốt Việt Nam. Cảm ơn bạn!