Chương 12 sưu tầm - Hu..hu... - Ngay sau khi Đình Nhân đi, nó và hắn cũng lên đường về nhà - Khóc vật gì mà khóc? - Anh demo là tôi xem tất cả cảm động mà khóc không?Hu...hu.... - Tôi sao là cô được? - vậy cho nên anh mới thiếu hiểu biết được. - gồm cần ượn vai không? - Hắn ngượng ngùng nói - ko thèm, tôi mượn từ đầu đến chân anh cơ - chưa kịp nghe lời gật đầu đồng ý cũng như thấy phản ứng của hắn, nó ôm chầm lấy hắn khóc nút lên. - Cô đã làm vật gì vậy? Tôi sẽ lái xe, vứt ra, vứt ra... Về đến nhà thì trời thuộc sẫm tối. Bởi quá mệt nó vẫn thiếp đi từ lúc nào. Cho tất cả những người mang khăn gói vào nhà, hắn bế nò về phòng rồi thanh lịch gian thiết yếu chào hỏi ông nội và bố mẹ.( nhà đất của hắn rất rộng lớn được chia ra thành nhiều gian không giống nhau tất cả đều trở lại hướng gian chính phong cách thiết kế vừa tiến bộ vừa cổ điển trông vô cùng giống hoàng cung phương Tây) - Thưa ông, thưa ba bà bầu chúng con mới về - Ăn gì không con? San San đâu? - bà bầu hắn quan tâm hỏi - Cô ấy ngủ rồi ạ. - dĩ nhiên tại mệt nhọc quá đây nhưng - mẹ êm ả nói- Thôi! con ăn uống cơm đi chút nữa bà bầu nấu cháo tổ yến, bé mang lên đến con nhỏ xíu nha. - Sao lại là nhỏ chứ? - Hắn đứng phắt dậy - nhỏ định bảo mẹ con đem lại sao? - Ông nội nhìn vào roi mây vẫn treo núm vẻo trên tường nhà mà nói Hắn ngồi xuống hắn học - bé đừng tưởng ta ko biết. Sao bé lại đẩy San San xuống biển? - Ông hỏi - Chỉ tại cô ta... - San San, nó làm sao? - Cô ta nói những lời nặng nề nghe khiến con bực mình. - khó tính thì còn kề mẻ chai vào cổ nó rồi đẩy xuống biển lớn sao? - Ông...sao ông lại bênh vực mang đến cô ta chứ, con mới là con cháu ông trên đây - San San chưa phải cháu dâu ta sao? - Hừm... - hắn ko nói được gì, cặm cụi ăn cơm. một lát sau - Nhật Phong! con đi đâu đó, sở hữu cháo lên mang lại San San đi chứ - Mẹ... - hắn trở lại nhìn chị em bất mãn - cấp tốc đi - đưa cho hắn tô cháo bà cười dịu dàng êm ả trở lại bàn ăn uống - chiếc roi dạo này bám nhiều những vết bụi nhỉ - Ông nội nói - Được rồi nhỏ đi, ông đừng tất cả hơi tý là mang mẫu roi ra dọa con - Ý bé là con không hề sợ nó nữa? Ông không nghĩ sai chứ? Con gan dạ lên từ bao giờ vậy nhỉ? - con đi, nhỏ đi - hắn bực tức bê sơn cháo về phòng Tại chống nó với hắn vậy trên dòng giường trắng sang trọng, nó ngủ ngon lành quan sát nhu một thiên thần khiến cho hắn chẳng nỡ nào call dậy - giả San San! - hắn dồn hết nỗi tấm tức phải chịu đựng từ nãy giờ nhưng đương vai trung phong hét vào khía cạnh nó - Điếc tai quá, anh điên à? - Cô dám nói vậy với tôi sao? Dậy đi, người mẹ nấu cháo bảo tôi sở hữu lên cho cô này. - Cháo tổ yến à? Ngon ráng - Nói rồi nó bật dậy chạy tức thì vào nhà dọn dẹp và sắp xếp rửa khía cạnh sạch sẽ sẵn sàng thưởng thức thẩm mỹ ẩm thực Chạch - Ây da... - Này, cô sao thế? Nó trược chân trong nhà tắm khiến bàn tay đập mạnh bạo xuống đất hiệu quả là sái xương cùng ko thể cử hễ được cả nhì tay. trong khi bác sĩ kê thuốc bớt đau với băng tay mang lại nó thì hắn cứ tít mắt cơ mà cười mọi khi nhớ lại cái dáng nó ngã. - Ha...ha...đáng đời loại tội lanh chanh Cốp - bà bầu cốc dịu lên đầu hắn - San San bị đau, ko tiện chuyển động cũng nhu cử động, con phải âu yếm cẩn thận. Nãy giờ đồng hồ cháo vẫn nguội, người mẹ vừa new đổi tô khác xong, con nhớ đến San San ắn hết new thôi kia - Sao lại thế? Cô ta bị gãy tay rồi, chẳng nạp năng lượng được đâu mẹ chưa hẳn nấu - con bón mang đến San San ăn uống là được mà - Mẹ... - vừa chấm dứt cầu thì hắn được hẳn 8 con mắt chỉa vào bao gồm cả vị chưng sĩ phần nhiều người ra phía bên ngoài chỉ nhằm nó cùng hắn lại trong chống với tô cháo đang nóng sốt Chẳng nói gì, nó nhìn tô cháo vẻ tiếc nuối. Quay phương diện đi rồi lại nhìn tô cháo, hành động đáng yêu và dễ thương của nó khiến hắn đề xuất đầu mặt hàng và làm chuyện dẫu mình chẳng mong mỏi tẹo nào. - Tôi bón cho. Cô mà cảu nhảu thì khỏi ăn uống đi - Biết rồi cơ mà Hắn nhăn nhó, cẩn thận thổi từng thìa cháo thay đổi lại mỗi thú vui hạnh phúc từ nó. sáng hôm sau - Khoan đi học đã, đọc cái này đi. - hắn ném mang lại nó một tập dấy dày cộm, mồm giải thích- mặc dù hôn lễ của tớ và cô hết sức lớn, báo chí truyền thông đang tải không hề ít tuy nhiên họ chần chừ thân phận của cô ấy và tôi sinh sống trường cũng giống như các học viên ở đó nên họ hãy cứ coi như xa lạ nhau đi. - Biết rồi, biết rồi tôi cũng chẳng ước ao biết anh đâu - Nói rồi nó chạy ra nhà xe phóng cái mui nai lưng baby của bản thân đến trường. Trước cổng è Quốc Tuấn xe pháo nó dừng lại trong dòng há hốc mồm của biết bao tiểu thư, công tử nhỏ nhà nhiều ở đây tuy vậy xe họ chẳng thất bại kém gì nó nhưng... Nó dám tự ý lái xe đến lớp dù trước tiếng chỉ tất cả mỗi Jun mới làm vậy - hoàng tử của è cổ Quốc Tuấn. cách xuống xe với bộ đồng phục đổi mới rất ư là xì- teen và một chuỗi hàng hiệu cao cấp trên người, nó từ bỏ tin cách cùng nắng mang lại phòng hiệu trưởng kéo theo bao con mắt say đắm của những chàng.

Bạn đang xem: Vợ em là thiên thần playboy


Truyện tiến công dấu

Nhấn nhằm xem...

Truyện đã đọc

Nhấn để xem...

Xem thêm: Thả Thính Bad Boy - Những Câu Stt Bad Boy Thả Thính Hay Hài Hước


Nhấn Mở Bình Luận

taothaotruyen.vn - Website đọc truyện nhanh nhất, thân mật và gần gũi nhất, cùng luôn cập nhật mới nhất. Đọc truyện online, hiểu truyện chữ, truyện full, truyện hay. Cung cấp mọi trình thông qua và trang bị di động.