Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương trăng tròn Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 (hết)


Bạn đang xem: Yêu là phải điên cuồng chiếm đoạt

Vì người bầy ông kia, Tiêu Hữu chống lại anh, cô thật sự yêu Lăng Việt Nhiên sao? dù rằng cô bao gồm yêu hay là không thì Giản Chiến nam giới cũng biết một điều: Tiêu Hữu chắc chắn rằng sẽ không quay trở lại với anh. Giản Chiến Nam cảm thấy vô cùng mất mát, bất an, anh hung hăng hôn môi Tiêu Hữu. Tiêu Hữu là của anh, chỉ có thể là của anh…Tiêu Hữu bị Giản Chiến phái nam dọa, quên cả khóc, nụ hôn của anh ấy cuồng nhiệt, như muốn ăn uống cô. Tiêu Hữu ngẩn ngươi ra một lúc, sao đó ra mức độ giãy dụa, trốn kị nụ hôn của anh.Hai tín đồ quấn quýt bên trên ghế salon, không cẩn thận ngã xuống đất, nhân thời gian Giản Chiến nam đau, Tiêu Hữu thừa cơ đứng dậy, định chạy ra cửa tuy thế lại giẫm bắt buộc áo cưới, núm gượng dậy đợt nữa thì tự nhiên eo bị ôm lấy, bửa vào ngực Giản Chiến Nam, bị anh ôm chặt trong tay, không thoát ra được.Giản Chiến Nam luân chuyển người, đè Tiêu Hữu xuống, đôi mắt đen trở đề xuất mất lý trí, y hệt như dã thú. Tiêu Hữu sợ mang đến quên thở, trái tim như muốn dứt đập.Hai tay Giản Chiến nam giới ôm chặt eo Tiêu Hữu, cằm bỏ lên trên vai cô, giọng khàn khàn : “Mạc Mạc, dòng váy cưới này không hợp với em, vả lại, anh cũng không mê thích em mặc nó !”Vừa kết thúc lời, Tiêu Hữu chưa kịp phản ứng, Giản Chiến nam giới đã cố gắng lấy váy cưới, dùng sức xé . “Xoẹt” , cái váy cưới trắng tinh bị anh xé nát, khung hình trắng nõn của Tiêu Hữu lộ ra trước mắt Giản Chiến Nam.“ Đừng..!” Tiêu Hữu khóc thất thanh, giọng nói đầy khiếp sợ và nhức khổ. Cô giãy dụa nhưng vô ích. đầm cưới trên người cô dần dần bị túa ra, nước mắt sườn lưng tròng. Cái váy cưới nhàu nát rơi trên mặt đất, y như đang cười nhạo sự yếu ớt của cô, ngay cả bản thân mình cũng không bảo đảm an toàn được.Tiêu Hữu bất lực, khuôn phương diện tội nghiệp đầy nước mắt, trong mắt Giản Chiến nam lại là xinh đẹp động lòng người, thân thể sexy nóng bỏng của cô, …Cơ thể anh gồm phản ứng, ham mong chiếm rước cô, hung hăng yêu cô.Giản Chiến phái mạnh cúi đầu, giọng khàn khàn : “Mạc Mạc, em là của anh, là ngườiphụ cô gái của anh.”Đúng vậy, Mạc Tiêu Hữu, em là người thanh nữ của anh, đang chỉ thuộc về phần mình anh,…Cởi bỏ hết quần áo, song đường thể bám lâu lấy nhau bên trên tấm thảm trắng, anh không cho cô thời cơ chạy trốn.“Mạc Mạc, em thiệt đẹp.”“ sẽ rất đau, em nạm nhịn một chút…!”Giản Chiến Nam ép sát bạn xuống, không lần khần tiến vào bên trong cô …“A…!” đợt đau lan khắp body toàn thân Tiêu Hữu. Đau, cực kỳ đau, đau mang lại tận xương tủy,… hình như cô nghe thấy một tiếng nói nhẹ nhàng bên tai “Mạc Mạc , báu vật của anh, anh yêu thương em…”Là giọng nói của Giản Chiến phái mạnh sao ?Yêu, cái gì là yêu thương ?Tình yêu, trái tim, thân thể, hết thảy đông đảo tan nát … !Tiêu Hữu cảm thấy mơ hồ, đầu óc trống rỗng, bất chợt hiện lên thời hạn ngọt ngào, xinh xắn của hai người…Lần đầu tiên nắm tay, lần đầu tiên ôm, lần thứ nhất hôn nhau, lần đầu tiên tỏ tình,…Còn nhớ lần cô đi du ngoạn nước ngoài, Giản Chiến Nam bởi một câu nói của cô mà xuyên suốt đêm đi đến để gia công cô vui. Anh rất đẹp trai, mê người, nụ cười êm ấm như ánh khía cạnh trời…Đau, cô bám dính chắc lấy tay Giản Chiến Nam, thân thể toát những giọt mồ hôi lạnh, cô thấy được khuôn mặt sáng chóe như ánh phương diện trời của Giản Chiến Nam từ bây giờ mà trở phải vô thức. Giản Chiến Nam tải kịch liệt bên trên thân thể cô, khiến cho cô đau buồn vô cùng. Trước khi ngất đi, Tiêu Hữu mở một thú vui đau đớn, hốt hoảng gọi “Anh Nam…”Cô mong muốn giữ lại một Giản Chiến Nam dịu nhàng, ôn nhu như ánh mặt trời, tuy thế không thể, vày đây chỉ là một trong con quỷ khoác dòng áo thiên thần……Tiêu Hữu thức giấc lại, cảm giác đầu tiên là nhức , siêu đau, lần chần là thân thể đau hay tim đau…Cô mở mắt, chú ý thấy hai con mắt đen thân quen thuộc, hai con mắt kia chứa đựng bất an cùng lo lắng, thậm chí là… áy náy.Giản Chiến phái mạnh cũng biết áy náy? Tiêu Hữu trong tim chế giễu.“Mạc Mạc, em tỉnh giấc rồi, bao gồm đói bụng không ?” Giản Chiến Nam cầm lấy tay Tiêu Hữu, khẽ hôn, tay tê vuốt tóc cô: “ bác bỏ sĩ bảo tư tưởng của em ko được tốt, Mạc Mạc, em làm cho anh sợ quá .” Giản Chiến nam nói thiệt nhỏ.“Tại sao tôi không chết luôn đi…” Tiêu Hữu chú ý Giản Chiến nam giới nói. Cô bỗng nhiên giật mình, lời nói cường bạo này là vì mình nói ra, từ nhỏ dại đến lớn, cô chưa khi nào nghĩ mình vẫn nói như vậy….Tiêu Hữu từ bây giờ không bi thiết rầu, ko giận giữ, chỉ tâm sự một câu như vậy, khiến cho Giản Chiến nam cau mày, phương diện xanh mét, siết chặt bàn tay cô, y hệt như đang kìm nén cơn giận. Giản Chiến Nam vẫn định nói nào đấy thì bỗng dưng chuông cửa kêu liên tục, anh do dự một ít rồi đứng dậy, thoát ra khỏi phòng ngủ.Tiêu Hữu nhìn theo bóng dáng Giản Chiến nam rời đi, nước mắt rơi xuống. Cô gượng gạo dậy, mở tủ đồ, kiếm được một bộ quần áo, băn khoăn là của Giang Nhã hay Giản Thần Hi, ko quan trọng, bài toán cô mong muốn làm hiện thời là đi khỏi vị trí này…Mặc quần áo tử tế, Tiêu Hữu ra đi phòng khách, thấy một người lũ ông trung niên khoảng chừng 50 tuổi, khuôn mặt khôn cùng giống Giản Chiến Nam. Tiêu Hữu ko quan tâm, vày ông ta đang nhìn cô bằng ánh nhìn coi thường, cô quay lại, lãnh đạm nhìn ông ta, chuyển hướng làn phân cách nhìn, đập vào đôi mắt là tấm thảm nhuộm màu đỏ chói mắt. Đó là trinh ngày tiết của cô, cư nhiên bày ra trước mắt bạn khác.Tiêu Hữu giận đỏ mặt, quay người bước đi. Giản Chiến Nam không cản, bởi giờ anh đã chiếm được toàn cỗ của cô. Về sau, có lẽ rằng Tiêu Hữu sẽ tiến hành thanh tĩnh một chút…Tiêu Hữu open rời đi, Giản Chiến nam giới vẫn nhìn theo cô. Anh gọi điện thoại dặn dò cấp cho dưới, tiếp đến quay ra quan sát người lũ ông trước phương diện : ” Ba ước ao nói gì thì nói đi, nếu không có việc gì thì nhỏ xin đi trước, con còn có việc. “Tiêu Hữu cách vô định trên phố phố.Đi được một quãng, cô ngồi xổm xuống, khóc thực mến tâm.Cô đang gọi ba, mẹ… .Rồi cô kết thúc khóc, bắt xe pháo taxi, mang đến sở cảnh sát, hỏi tình hình của Lăng Việt Nhiên….Cuối thuộc cô cũng quay trở lại nhà… .Giản chỉ chiếm Nam nhìn trên điện thoại cảm ứng thông minh di động truyền cho một lời nhắn về Tiêu Hữu, thuộc ba nói chuyện cũng không lặng lòng, lòi ra vẻ phiền toái, rốt cục cắt theo đường ngang lời ba, “Ba, con sẽ không kết hôn….”Anh ngắt lời ba, hai con mắt đen hờ hững nhìn ra phía bên ngoài cửa sổ, không quan sát vẻ mặt khiếp sợ và giận dữ của ba. Đúng vậy, giờ đồng hồ phút này Giản Chiến Nam có thể xác định, anh không nên kết hôn, không cần cùng Giang Nhã kết hôn. Anh ko biết vì sao là gì, chỉ thầm nghĩ nghe theo trái tim truyền tai bảo.*****Tiêu Hữu stress trở về nhà, lòng tràn trề vết thương cùng thống khổ. Bước chân nặng trĩu tiến vào chống tắm, dỡ dần phần đông thứ y phục trên người, nhằm vào trong xô, mở vòi vĩnh hoa sen, dùng nước ấm xối lên thân thể.Cảm giác đau buồn khi bị Giản Chiến phái mạnh tiến vào vẫn tồn tại lưu lại. Trên bạn loang lổ lốt hôn, là dấu vết Giản Chiến Nam lưu lại, một màn kia, thoáng hiện thị rõ trong đầu cô.Người bầy ông mà cô yêu thương lại đối xử cùng với cô tàn ác như vậy. Tiêu Hữu ôm đầu, khóc nức nở, thanh âm đau đớn thê lương vang lên …Mất đi lòng, đã muốn khiến cho cô lose thảm hại, hiện giờ, ngay cả thân thể cũng mất đi, cô như ước ao chìm vào vực sâu. Tiêu Hữu rửa rửa thân thể, mong tẩy đi hương thơm của Giản Chiến Nam lưu lại, tuy nhiên là, đã mong xâm nhập cốt tủy, vệ sinh thế nào cũng đều rửa ko sạch, cô không nghĩ là ra, vì sao hầu hết thứ tốt đẹp của cô ý lại trở phải khủng khiếp như thế ?!Tất cả đông đảo thứ đều đã bị Giản Chiến Nam chiếm lấy, Tiêu Hữu không hề thứ gì, trái tim của cô ấy đau quá. Lúc này đáng lẽ là một trong những ngày vui, nhưng lại nháy mắt lại trở thành một cơn ác mộng.Nước với nước mắt đan xen với nhau, giống hệt như đang gặm nhấm cơ thể lẫn trái tim của Tiêu Hữu. Ví như trên thay gian này còn có nhân quả, cô hy vọng mình đang không bao giờ gặp Giản Chiến Nam, không bao giờ…Nếu đấy là tình yêu, vậy là quá đầy đủ rồi, cô không khi nào muốn yêu thương nữa, cô tình nguyện làm một củ cà rốt vô tâm.***Cậu bị phạt tù đọng một tháng, kết quả này cũng không tệ, nhưng Tiêu Hữu vẫn vô cùng buồn.

Xem thêm: Những Bộ Lạc Thổ Dân Bí Ẩn Thích Tránh Xa Thế Giới Hiện Đại, Điều Gì Cư Dân Vùng Amazon Biết Mà Bạn Thì Không

Đáng lẽ hoàn toàn có thể vui vẻ mặt nhau, tuy vậy là bỗng dưng chốc phần lớn thứ gắng đổiTiêu Hữu đến thăm Lăng Việt Nhiên các lần nhưng cậu không chịu chạm chán cô, chỉ nhờ nhân viên trông giữ đưa cho cô gái một lá thư, trong đó chỉ viết một dòng chữ : “ Mạc Mạc, cậu vẫn khỏe, chớ đi khai trường muộn, hứa một mon sau gặp lại nghỉ ngơi Bắc Kinh…”Lúc đọc hầu hết lời này, Tiêu Hữu vẫn khóc nức nở. Tuy hiểu được một mon nữa gồm thể gặp lại Lăng Việt Nhiên tuy vậy cô vẫn hết sức đau.Tiêu Hữu biết, Lăng Việt Nhiên không thích cô buồn, không muốn cô bắt gặp cậu trong tầm vóc nghèo túng, vì chưng lòng từ bỏ trọng của cậu vô cùng cao.Càng đau, càng yêu mến tâm, càng tưởng vọng thân nhân…